RSS

Life is Sharing . . .

★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ● .    ° ☾ °☆  ¸. ● .  ★  ★ ° ☾ ☆ ¸. ¸  ★  :.  . • ○ ° ★  .  * . .  ¸ .   °  ¸. * ● ¸ .    ° ☾ °  ¸. ● ¸ .  ★ ° :.  . • °   .  * :. . ¸ . ● ¸    ★  ★☾ °★ .     .  °☆  . ● ¸ .   ★ ° .  • ○ ° ★  .        * .  ☾ °  ¸. * ● ¸ ★ ° . .    . ☾ °☆  . * ● ¸ .   ★ ° :.  . • ○ ° ★  .  * .      .   °  . ●

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

I Always Miss You

.. Tớ Nhớ Cậu! ....
• Nhưng...
• Từ mai...
• Tớ sẽ không nói chuyện vs cậu nữa...
• Tớ sẽ không gặp cậu nữa nhé...

• Tớ cũng sẽ không vào fb của cậu nhiều như mọi ngày nữa...
• Tớ cũng sẽ không trả lời tin nhắn của cậu nữa...
• Tớ sẽ giả vờ thờ ơ vs cậu...
• Tớ sẽ giả vờ quên chúc cậu ngủ ngon...
• Tớ sẽ giả vờ không thấy stt mới của cậu...
.... Dù là ....
• Mấy câu stt cậu viết...
• Tớ đều thích và rất muốn bấm like...
• Những câu chuyện thì lúc nào kũng lôi cuốn tớ...
• Tớ vẫn đọc đấy, nhưng sẽ không comment đâu...
.... Đơn giản vì …
• Tớ muốn từ giờ cứ thế lặng lẽ nhìn cậu từ xa...
• Tớ muốn giả vờ quên mất cậu...
• Tớ muốn giả vờ không Nhớ cậu...
.... Cậu biết không …
• Thực sự là…
• Tớ rất sợ…
• Cứ tiếp tục nói chuyện với cậu thế này thì tớ sẽ Nhớ cậu mất...
.... Mà chúng ta yêu nhau thì lại là điều Xa Vời quá rồi ....
• Tớ sợ lại một lần nữa phải học cách quên…
• Tớ sẽ chỉ là 1 dấu chấm mờ trong tâm trí cậu...
• Nhưng như thế thôi là tớ thấy hạnh phúc rồi...
• Thật đấy!

 .... Nhiều khi …
• Tớ tự hỏi mình…
• Chúng ta có duyên vs nhau không?
• Vì sao không phải một ai khác mà lại là tớ…
• Vì sao tớ lại tin cậu…
• Vì sao tớ lại Nhớ cậu như thế này…

 .... Cậu luôn mang lại cảm giác gì đó rất khác biệt trong trái tim này...
• Tớ thích cậu vì điều gì nhỉ?
• Chẳng biết nữa...
• Có những câu hỏi cứ nên mãi là câu hỏi...
• Có những bí mật cứ nên mãi là bí mật... ....
Và tớ sẽ không hỏi cậu đang nghĩ gì, nghĩ đến ai
• Dù tớ rất tò mò và thích hỏi…
• Nhiều lúc thấy tủi thân nhiều lắm í
.... Nhưng mà ...
• Ai đó ơi... 

• Tớ mong cậu luôn được bình yên và hạnh phúc như bây giờ thôi!!!
• Đơn giản chỉ vậy thôi!!!

 • Tớ cám ơn cậu nhiều lắm <3 

ყσu คяε คłωคყร σห мყ м¡หd

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS


Đừng có xuống dưới nha.
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢
Đây là chuyện riêng của anh
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢
Bảo đừng xuống mà
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢
Không nghe anh nói à.
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢
Thôi lên đi khi chưa quá muộn
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢
Kiểu gì mà bướng vậy, lên đi
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢
Anh ko đùa đâu đấy, Quay lại mau
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢⇢⇢╮
╭⇠⇠⇠╯
╰⇢
Đừng để anh phải nói 1 lần nữa

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến ;)

Sống không giận không hờn không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với những người chung sống.

Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi ta coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thơ với thẩn ;)

Gió thấy không mưa đang ngồi khóc đấy.
Thấy mưa buồn mắt gió cũng cay cay.
Nơi xa ấy có một người đang khóc.
Nhớ một người nước mắt lẫn vào mưa.

Mày Khóc Đấy Nhưng Chắc Gì Đã Khổ
Còn Tao Cười Nhưng Lệ Đổ Trong Tim
Cuộc Đời Tao Có Bik Bao Sóng Gió
Người Tao Hận Cũng Là Người Tao Yêu

Nước Mắt Rơi Chưa Chắc Lòng Đau Khổ
Miệng Mỉm Cười Chưa Hẳn Lòng Đã Vui
Nước Mắt Rơi Đôi Khi Vì Hạnh Phúc
Miệng Mỉm Cười Che Đậy Nỗi Đau Thương

Trên trời có triệu vì sao
Còn tao tự hỏi vì sao yêu ng
Thế gian có cả tỷ ng
Tại sao chỉ có một ng tao yêu

Đôi khi nhớ chỉ là quên một nửa
Còn lãng quên là nhớ đến tận cùng
Đôi khi khóc chỉ là buồn một chút
Còn nụ cười là tê tái lòng đau!

Thêm một ngày thả nỗi nhớ đi hoang.
Ta lang thang trên vỉ hè ký ức.
Nhặt nỗi buồn biết niềm đau có thật.
Và bất chợt ta cảm thấy cô đơn.!

Tôi chỉ là tôi của lạnh lùng
Của tình hờ hững, của chờ mong
Xin ai…đừng nhắc lời chung thuỷ
Mộng ước tan rồi đợi…uổng công

Tôi muốn đời tôi mãi lạnh lùng
Cuộc đời cứ thế mãi ung dung
Đừng quen biết, đừng thương nhớ
Để mảnh hồn tôi khỏi vương sầu.

Ngày trôi wa ...âm thầm và lặng lẽ
Tôi 1 mình ...vẫn chậm chạp bước đi
Nhìn ngta ...vui cười và hp
Sao thấy lòng ...nặng trĩu những suy tư

Tôi muốn dang tay lật địa cầu
Hất bọn yêu đểu xuống thật sâu
Xây cầu tình ái dài muôn thủa
Bằng sọ đầu nâu với xác người

Xưa Kia chung một lối về
Bây giờ em đã môi kề bên ai
Một ngày dài tựa ba năm
Còn đâu những phút mặn nồng bên nhau
Xưa kia trầu ở bên cau
Bây giờ trầu đã thắm màu vôi kia
Cớ sao em vội xa lìa
Để anh lạc lối đêm khuya một mình

Có người hỏi vì sao tôi cười mãi
Chắc cuộc đời chưa gặp phải khổ đau?
Không, người ơi tôi đã khổ đau nhiều
Cười cho hết những u sầu vô vọng

Ai tung hoa phượng lên trời
Để cho trai gái hận đời vì yêu
Người ta vá áo bằng kim
Tôi đây xin hỏi vá tim bằng gì
Cafe đắng bỏ đường thì ngọt
Tình yêu buồn biết bỏ gì đây
Bỏ đường bỏ muối bỏ gừng
Bỏ gì thì bỏ xin đừng bỏ nhau

Thôi tim ạ...nín đi đừng khóc nữa
Bởi tình yêu không chọn lựa được đâu
Cũng như ai...tôi từng có nỗi đau
Cũng mềm lòng vì những câu họ nói.

Ai tô màu buồn thêm chút phấn
Để lệ sầu thôi ngấn đọng hoen mi
Nốt thăng trần rồi alựng lẽ ra đi
Chỉ xót lại ánh trăng ghì lối nhỏ

Có những điều suốt đời không chịu nói
Nên hôm nay hạnh phúc bỏ đi rồi
Có những điều ngại ngùng không chịu nói
Đến hôm nay có nói cũng muộn rồi


Khi tình quay gót ra đi
Con tim u uất nói j nữa đây
Hãy xem như 1 áng mây
Rơi vào trong mắt đong đầy luyến thương


Hôm nay đèn vắng thưa người
Vắng luôn cả một nụ cười thuở nao
Để cho lệ thấm mưa rào
Thời gian lặng lẽ rơi vào thiên thu

Thức trắng đêm nay nhớ một người
Một người tôi nhớ, một người thôi
Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa
Tôi nhớ một người không nhớ tôi

Anh cần em như biển xanh cần sóng
Có mặt biển nào yên lặng được đâu em
Anh yêu anh bởi vì em là nắng
Có giọt sương nào thiếu nắng lại long lanh.

Đakmil hoàng hôn bóng tan dần
Thững thờ lê bước một mình anh
Nhìn bóng em đi trong khói nhạt
Đau ở trong lòng em bik ko?

Tim đau...cô lẻ trong trời vắng
Hiu hắt buồn...ngày tháng dần qua
Tim tan vỡ theo từng nhip thở
Một mình tôi ôm ấp...tình xa

Bây giờ trong tim quá đơn côi
Tình người bạc bẽo đến thế thôi
Nếu có kiếp sau anh xin nguyện
Chấm dứt hồng trần chốn tanh hôi

Nếu biết ngày mai tôi có chồng
Trời ơi người ấy có buồn không
Có còn nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng
.
Trời ơi cô này thật dại khờ
Yêu gì khói nhạt thấy lơ mơ
Tình gối chung chăn của người ấy
Chỉ toàn những cái ở trong mơ

Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu em.
Em phải hiểu ngoài khơi xa tràn Gió
Đưa Sóng về rồi đẩy Sóng xa hơn"

Âm thầm tự hỏi tình yêu đó ?
Nhưng trong lòng có thật ta đã yêu
Hay nhầm tưởng giửa yêu và tình bạn
Để sau này hối hận là chính ta
Thôi bây giờ ta tạm chia xa
Để suy nghĩ về nhau cho chính chắn
Nếu đã yêu ta sẽ không ngần ngại
Còn nếu không ,làm bạn vẫn không buồn

Quá khứ trôi đi quá khứ buồn
Nhìn lại quá khứ lệ càng tuôn
Chẳng biết ai tạo nên qua khứ
Bấy nhieu quá khứ bấy nhieu buồn

Lòng buồn chợt thấy xót xa
Em giờ là của người ta mất rồi
Anh buồn nước mắt mặn môi
Âm thầm tự hỏi hết rồi sao em?

Valentine buồn! đi về lặng lẽ!
Đường phố đông sao đơn lẻ mình tôi?
Người ta sánh bước chung đôi.
Mình tôi lạc bước lẻ loi một mình!

Cười ngạo nghễ hận đời ta cố chấp
Chấp nhận yêu là chấp nhận đắng cay
Đừng cố gắng, thét gào trong vô ích
Tự cứu mình hơn than thở "mày" ơi

Anh cay đắng nhìn em yêu kẻ khác
Lòng anh giận nhưng chẳng biết làm sao
Đành mỉm cười khi con tim thất bại
Niềm chan chứa ẩn đầy sau khóe mi
Anh thấy mình dường như đã kiệt sức
Chỉ tiếc rằng không đc ở bên em

Mưa xé lòng,xóa tan niềm hy vọng
Gió cồn cào,cuốn hết những yêu thương
Anh nhẫn tâm,vùi em vào kỷ niệm
Mãi đau lòng,tan nát trái tim em.

Tôi không muốn cho người ta biết được
Tôi đã yêu ai và đau khổ vì ai
Cây không khóc sao lá sâu rơi xuống
Đá không buồn sao đá phủ rêu xanh???

Nắng đã lên, sao tim vẫn lạnh?
Mưa đã tạnh sao lệ vẫn rơi?
Sóng mãi chơi vơi để bờ cát đợi!
Cứ đợi hoài đợi mãi vậy sao?

Trong cuộc đời sao mà nhiều phi lý
Bắt tôi cười trong nỗi khổ của tôi
Tôi muốn khóc nhưng đời không cho khóc
Miệng mỉm cười trong tim lệ cứ rơi...

Có đôi lúc cần một mình và khóc.
Không cần ai an ủi vỗ về.
Cho nỗi buồn tan như là giọt nước.
Lăn xuống má rồi nhẹ trôi đi...


Đôi khi nhớ chỉ là quên một nửa
Còn lãng quên là nhớ đến tận cùng
Đôi khi khóc chỉ là buồn một chút
Còn nụ cười là tê tái lòng đau!


Bỗng một ngày tôi nhận ra điều đó.
Cơn gió kia không phải của riêng tôi.
Đó là của trời xanh và mặt đất.
Chẳng bao giờ có thể thuộc về tôi

Uống cho say để quên đi tất cả
Quên nỗi buồn, sự cô độc, kẻ cô đơn
Chợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờn
Đời vô vị khi tâm hồn như đã chết

Trái tim lạnh lẽo từ bao ngày---
Chẳng còn rung động với riêng ai!
Vì sao như thế tôi chẳng biết---
Hay vết thương lòng mãi không phai

Ngày trôi wa ...âm thầm và lặng lẽ
Tôi 1 mình ...vẫn chậm chạp bước đi
Nhìn ngta ...vui cười và hp
Sao thấy lòng ...nặng trĩu những suy tư

Thôi nhé tôi ơi,đừng buồn nữa.
Cho tâm hồn 1 chút hồn nhiên.
Cho muộn phiền vơi theo dòng nước mắt
Cho cuộc đời 1 khoảnh khắc .....bình yên!

Nỗi buồn ơi sao mày lại đến...
Có biết rằng ?Tao ghét mày lắm ko ?
Nhìn người ta đùa vui trong hp.
Chỉ có tao với mày
Ôm trọn nỗi cô đơn...

Mỗi buổi sáng giật mình thức giấc
Bổng thấy mình sao quá lẻ loi
Nhìn điện thoại lặng im, đáng ghét
Vẫn cứ chờ một tin nhắn yêu thương.

* "Một nửa" xa rồi "một nửa" ơi...
* "Một nửa" mất đi "một nửa" rồi...
* "Một nửa" chẳnq còn là gì nữa...
* "Một nửa" chỉ là nửa khuyết thôi

‎"Đành" ra đi cho lòng thanh thản
"Quên" những ngày ta đã bên nhau
"Đi" đến nơi chỉ 1 mình ta biết
"Thôi"chào nhé: ta mãi cách xa nhau

Tôi chỉ vui với bề ngoài tih nghịch,
Còn nỗi sầu chất chứa ở trog tim.
Biết nói sao cho người ta hiểu,
Sống âm thầm là cách sốg riêg tôi

Muốn là gió để hồn luôn thanh thản
Muốn là mây để cảm thấy nhẹ nhàng
Và muốn được hòa tan vào ko khí
Để ưu phiền theo gió cuốn bay đi.

Ở nơi ấy xin bình yên ai nhé.
Hãy coi tôi như hạnh phúc thoáng qua.
Mang nụ cười nước mắt lẫn xót xa.
Quên tôi nhé! Và xem là kỉ niệm

Có khi nào trên đường đời tấp nập ...
Ta vô tình đâm phầm phập vào nhau
==>>Mây lag thag, mây mag nhiều tâm sự..
Gió rì rào, gió cứ đến rồi đi..
Mây, gió ơi! Tìm đâu ng tri kỉ.
Yêu làm gì, để rồi khóc phân li.

Điếu thuốc tàn ly cà fê kạn
Đời khốn nạn biết đâu mà lường
Tôi sẽ luyện tim tôi thành mã tấu
Chém bay đầu những kẻ phụ tình tôi !

ó đôi khi em là người ích kỷ
Nghĩ cho mình, nào biết nghĩ cho ai ?
Vội trách ai để nước mắt ngắn dài
Rồi nuối tiếc những tháng ngày đã mất.

Điều còn lại sau lời nói chia tay
Là thăm thẳm chuỗi ngày đầy nước mắt
Là nỗi buồn là nụ cười héo hắt
Là nghẹn ngào rất thật của con tim

Có nhưng lúc ta bình tâm tĩnh lặng.
Chợt nhận ra ta yếu đuối vụng về.
Ta gục ngã mà nào ai hay biết.
Cố mỉm cười để họ thấy ta vui.

Mưa đag khóc, hay lòg tôi rơi lệ?
Mưa rớt xuống, còn lệ ngấm vào tim
Trái tim tôi bao ngày quên sưởi ấm
Hoá băg rồi...có ấm lại đc ko ?

‎-Tình đơn phương muôn đời vẫn thế
-Rất đậm đà,nhưng cũng rất chua cay
-Cho tất cả mà không cần nhận lại
-Cho linh hồn,cho luôn cả trái tim.

Có bước vào yêu mới thấy buồn.
Yêu người chưa chắc được người yêu.
Thà rằng lạnh lẽo như tượng đá.
Để khỏj cô đơn lúc vắng người.

Đôi khi ta muốn mãi là trẻ con.
Chỉ yêu thương và đón chào hạnh phúc.
Vẫn tin vào những điều không có thực.
Dẫu dại khờ nhưng chẳng biết dối gian.
Ước mơ thôi ai ngăn nổi thời gian.
Truyện cổ tích không dành cho người lớn.
Ta giã từ những khu vườn tưởng tượng
Để bắt đầu học lấy những đau thương.

Một mình khóc.Một mình cười.
Một mình lủi thủi.Một mình thôi.
Một mình lặng lẽ.Một mình tủi.
Một mình buồn bã.Một mình rơi.
Một mình chơi vơi.Một mình lạc.
Một mình tan nát.Một mình đau.
Một mình tổn thương. Một mình sầu.
Một mình mãi mãi.Mãi về đâu?

Có bao giờ cơn gió nói với em
Có một ng yêu em yêu nhiều lắm ?
Có bao giờ em bước đi thật chậm
Để nghe mưa nhắn a mãj đợi e về.

Rồi cuối cùng người cũng hết yêu tôi
Kỷ niệm xưa buồn trôi theo gió thoảng.
Tôi ko giận,ko hờn,ko trách nữa.
Giữa cuộc đời tôi trở lại là tôi.

Chết là hết là đi vào nghĩa địa.
Cho hồn ma cô độc bước lang thag.
Cho ngĩa trag thêm một người nhập cuộc.
Cho trần gian bớt một kẻ cô đơn!

Bầu trời xanh thẳm mang chữ Nhớ.
Chim én bay về dệt chữ Thương.
Yêu ai? Tôi nguyện mang chữ Đợi.
Năm tháng thủy chung trọn chữ Chờ.

A nhìn thấy e vui đùa bên người khác.
A mỉm cười trong nỗi nhớ mong manh.
E có bít a cười trong nc mắt.
Một tiếng cười thắt chặt trái tim a.

Thương nhớ làm chi để hận sầu
Người ta có nhớ đến mình đâu
Thôi thì tiếc núi làm chi nữa
Hãy cố mà quên giấc mộng đầu.


Nhớ nhau nhiều nhưg vẫn mãi lặng im
Bởi khoảg cách vô hình nhưg rất thực
Sợ chạm tay vỡ tan niềm ký ức
Dối lòng mìh thì có tội gì không?

Đêm cô đơn ngồi buồn lạnh lẽo.
Bốn phương trời lác đác sương rơi.
Gió sương ơi xin đừng thổi nữa.
Trái tim tôi đã lạnh lắm rồi

Thứ bảy cô đơn--chủ nhật buồn.
Càng mong càng nhớ lệ càng tuôn.
Người ta đang vui nơi nào nhỉ?
Có biết nơi đây một kẻ buồn!

Yêu là khóc trong muôn ngàn nỗi nhớ.
Nỗi nhớ buồn, nỗi nhớ thật dịu êm.
Có đôi khi nỗi nhớ đến trong đêm.
Mang theo cả sương khuya và giá lạnh!

Tôi ko biến tình yêu thành thù hận.
Tôi ko giận người đã bỏ tôi đi.
Nhưng tôi tiếc cho tình yêu bỏ phí.
Tiếc cho mình yêu bằng cả con tim.

Tôi buồn lắm nhưng tôi không khóc.
Chỉ mỉm cười cho nước mắt vơi đi.
Tôi yêu người giờ chỉ là kỉ niệm.
Kỉ niệm buồn đơn độc một mình tôi.

Nỗi nhớ e a ghi bằng nước mắt.
Bằng trái tim và tất cả yêu thương.
Mỗi dòng tin là mỗi lần a khóc.
Là mỗi lần a cảm thấy nhớ em.

Đời tôi buồn ai mua tôi bán.
Xã hội vui ai bán tôi mua.
Sự cô đơn tôi đã có thừa.
Đã từng yêu mà không hề hạnh phúc.

Tôi xin lỗi vì đã làm ai giận.
Tôi vô tình làm ai đó ko vui.
Chỉ trách tôi không khéo như người.
Để đánh mất những j tôi đang có.

Ở quanh tôi bạn bè nhiều vô kể.
Hiểu được tôi thực sự có mấy người?
Đời họ buồn thì tôi luôn có mặt.
Khi tôi buồn- thử hỏi có mấy ai?

Người ta bảo thời gian khi xa cách.
Lòg con người rất dễ đổi thay.
Nhưg với tôi thời gian là thử thách.
Lòg con người đâu phải cánh chim bay.

Cách núi cách sông chẳng cách lòng
Tâm hồn vẫn đợi vẫn chờ mong
Dù cho năm tháng dài ly biệt
Vẫn nhớ vẫn thương vẫn đợi người.

Cây vẫn âm thầm trọn tình với lá
Lá vô tình lá rụng trước mặt cây
Cây làm ngơ giả vờ như không thấy
Nhưng trong lòng bùn lắm lá biết không?

Biết bao giờ niềm vui kia trở lại.
Biết bao giờ tôi trở lại ngày xưa.
Biết bao giờ có tình yêu kỳ diệu?
Biết bao giờ ai sưởi ấm trái tim tôi?

Có 1 người đã làm tôi nhung nhớ.
Cố quên rồi mà sao chẳng thể quên.
Suốt ngày đêm trái tim này không ngủ.
Nhớ thương người mà nghe nhói con tim.

Cười lên nhé ! Cho đời thêm mơ ước
Mở rộng lòng, tha thứ sống bao dung
Bỏ sau lưng những gì là quá khứ
Để bắt đầu một cuộc sống vô tư

T với m từ nay ko gặp nữa.
T mong m luôn hp bình an.
Trog cuộc sống luôn gặp nhiều may mắn.
Lúc thoáng buồn xin hãy nhớ về t.

Tôi không biết trời mưa hay nắng
Vắng một người tôi kảm thấy kô đơn
Vắng 1 người đời tôi như vô nghĩa
Vắng 1 người tôi không phải là tôi

‎-Một mình lặng lẽ căn fòng vắng.
-Lủi thủi cô đơn chỉ 1 mình
-Người ở fương xa ng có bít?
-Nhớ ng từng fút đợi từng giây!

Gió thổi về đâu hởi gió chiều
Có về bên ấy nhắn người yêu
Niềm tin chung thủy chờ nhau nhé
Xa nhau nhưng vẫn nhớ nhau nhiều.

Ai có biết những đêm dài không ngủ.
Lòng âm thầm chợt nhớ về ai.
Những đêm dài gần như thức trắng.
Nhắm mắt lại thầm gọi mãi tên ai...

‎- Cảm xúc hỗn độn.
- Pha trộn những dư âm vị đắng
- Một nửa tìm a - a từ chối
- Một nửa a tìm - Từ chối a

Tôi gửi vào face 1 nỗi buồn
Để cho dòng lệ mãi thôi tuôn
Nếu ai có ghé face tôi đọc
Xin lấy dùm tôi 1 nỗi buồn.

Bây h thì phải làm sao?
Bây h ta phải làm sao bây h?
Làm sao để bếk bây h?
Làm sao ta bếk bây h làm sao?

Cuối Chân Trời Sóng và Biển Hôn Nhau
Cát Lặng Lẽ Đứng Nhìn Khôg Dám Khóc
Một Mai Sóng về Mỏi Mòn Nặng Nhọc
Ngủ Bên Bờ Có Biết Cát Đau Không?

Người đã nói yêu tôi hơn tất cả,
Chỉ 1 mình và chỉ có tôi thôi.
Vậy mà nay người đã vội quên rồi.
Lời yêu ấy chỉ mình tôi còn nhớ... . . .

Nước mắt rơi khi tình dang dở..
Hận cuộc đời sao lắm trái ngang..
Người "Tôi yêu" làm tôi đau khổ..
Tôi lại làm...đau khổ người "Yêu tôi" :-

‎_Ai cô đơn mới thấy mùa đông lạnh
_Từg chia tay mới thấy phút nghẹn ngào
_Sống lẻ loi mới thấy đời hiu quạnh
_Đêm mịt mù mới thấy quý vì sao

gày dài xa nhau thêm nỗi nhớ
Đêm buồn vắng lặng làm tôi đau
Dòng thơ ướt đẫm cơn mưa nhỏ
Ướt cả bờ vai-tái tê lòng...

Tình yêu có giận có hờn
Có ghen có trách có buồn thương đau
Giận hờn để mình hiểu nhau
Chứ đâu phải để mất nhau suốt đời

Đời tôi buồn nhưng tôi k khóc
Mà tôi cười bằng nước mắt của riêng tôi
Nước mắt tôi chỉ 1 người nhìn thấy
Đó là người thấu hiểu trái tim tôi

Tôi vẫn thế đa sầu và cố chấp
Tổn thương nhiều khi đã mất niềm tin.
Khi yêu ai thì yêu rất chân thành.
Đời đổi thay nhưng riêng tôi vẫn thế.

Có thể rằg vì mìh quá xa nhau...
Nên hạh phúc cũg chỉ là nỗi nhớ...
Đừg suy ngĩ và cũg đừg lo sợ..
Bởi chuyện đời đâu đoán đc điều chi...

Ôm ký ức đẩy lùi vào quên lãg
Khóa nỗi buồn sâu thẳm chốn hư vô
Chôn nỗi nhớ nơi tận cùg thế giới
Nở môi cười mọi chuyện sẽ trôi qua

Rồi thời gian sẽ xóa nhòa tất cả.
Nhữg vui buồn nhữg vất vả đau thươg.
Để lại đây con đườg đi rộg mở.
Khôg đau buồn khôg trắc trở niềm đau

Một lần nữa trái tim này vụn vỡ
Lặng nín thở để nước mắt thôi rơi
Có lẽ rằng.....cuộc đời mang số phận
Luôn bắt minh chấp nhận nỗi cô đơn...

Hỡi cuộc đời xin hãy cho tôi biết
Thế gian này tôi thật sự là ai?
Trong cuộc sống đâu là điều hạnh phúc?
Và khi nào hạnh phúc đến với tôi ?

Gió cô đơn thổi luồn cây cỏ,
Giọt lệ buồn lệ nhỏ trên mi.
Hỡi cuộc đời yêu để mà chi?
Vui mừng gặp gỡ, biệt ly nát lòng!

Đã yêu rồi sao còn lừa dối.
Lừa dối mình và lừa dối cả tôi.
Tôi cúi đầu mang tình yêu trả lại.
Cảm ơn người cho tôi biết đắng cay...!

Vẫn biết khóc là vô cùng mềm yếu
Nhưng nỗi buồn biết chia sẻ cùng ai?
Nước mắt ơi cho ta mượn mi nhé
Để giải sầu trong những lúc cô đơn

Nếu 1 ngày bạn phải xa người ấy
Bạn sẽ làm gì trước lúc chia tay
Bạn sẽ khóc mong người ta nghĩ lại
Hay mỉm cười nước mắt chảy vào tim..

Đã bao đêm tôi ngồi trong bóng tối.
Vẽ hình người trong ký ức nhỏ nhoi.
Đối với tôi, ai đó là tất cả.
Là tình yêu, là lẽ sống cuộc đời..

‎-á yếu mềm còn cây thì vô cảm
-á đành lòng theo gió để quên cây
-á lìa cây là vì cây không giữ
-:-Hay tại vì gió thổi lá bay đi-:-

Cây ko trách con đường lá đã chọn
Bởi cuộc đời ai cũng có ước mơ
Nhưng cây giận sao lá vô tình quá
Chẳng một lần dừng lại nghĩ về cây

Gió cuốn lá theo vòng tròn hạnh phúc
Cây thẫn thờ với cảm xúc ko tên
Vẫn mỉm cười cầu chúc lá bình yên
Nhưng con tim ngẹn ngào muốn khóc

Chúc ai đó mỗi sớm mai thức dậy.
Mỗi ngày đến là muôn vạn niềm vui.
Luôn yêu đời và bìh an ai nhé!
Vì ai đó là hạh phúc của tôi...!

Cơn gió xưa mang lá về chốn cũ
Lá ngại ngùg chẳg dám ngước nhìn cây
Cây mỉm cười ôm lá trọn vòg tay
Chốn hạnh phúc là đây đừng đi nữa

Bởi tôi xấu nên duyên tìh lận đận
Vì tôi ngèo nên chẳg giận người đâu
Nuốt đắg cay che giấu giọt lệ sầu
Yêu ko thành đàh cúi đầu chấp nhận!!

Nước mắt ơi xin m đừng rơi nữa.
Hãy để sầu lắng đọng trong tim.
Dù ngày mai e ko kần a nữa.
Trọn đời này a khắc mãj tên em...

Từng hạt mưa sao lạnh lùng vô cảm
Cứ rơi hoài làm ai đó buồn thêm
Một hạt mưa vô tình lăn trên má
Chút lạnh giá pha lẫn chút cô đơn!

Ai hay cười là người đau khổ nhất
Dùng tiếng cười che lấp sự cô đơn
Khi ta buồn ta không nên khóc
Mà hãy cười cho nước mắt chua cay

Ta muốn gào cho vơi niềm thương nhớ.
Ta muốn hét cho vỡ nát con tim
Ta muốn khóc nhưng chẳng còn nước mắt
Nên ta cười vào Những lúc khổ đau

Trong cơn mơ vô tình tôi đã khóc!...
Gọi tên ai trong tiếng nấc nghẹn ngào!...
Tâm hồn tôi là một ly nước nhỏ!...
Rót cho đầy ba chữ nhớ thương em!...

Đêm đã khuya mà sao tôi chưa ngủ.
Vẫn ngồi đây ôm nỗi nhớ chơi vơi.
Một tin nhắn vẫn biết là vô vọng.
Nhưng vẫn chờ 1 hạnh phúc xa xôi.

Đêm tiếp đêm khôg bao giờ trở lại
Ngày tiếp ngày vẫn cứ mãi trôi đi
Ta vùg vẫy giữa hai bờ thươg nhớ
Yêu 1 người mà chẳg đc gần nhau.

Gió thấy ko mưa đag ngồi khóc đấy .
Nhìn mưa buồn, mắt gió cũg cay cay
.Nơi xa lắm có 1 người đang khóc.
Nhớ 1 người nước mắt lẫn vào mưa...

NÓi yêu thÔi,đừg nÓi yêu mãi2
Vì chuyện đỜi,ai biết đưỢc ngày mai
TÔi khÔg chắc sẽ yêu ngưỜi mãi2
Nhưg tên ngưỜi tÔi đã khắc Ở tim
LỐi rẽ nàO để quên đi quá khứ
LỐi rẽ nàO xÓa hết chuyện buỒn đau
LỐi rẽ nàO chO cuỘc sỐg mai sau
LỐi rẽ nàO là thiÊn đưỜg hạnh phúc?

Sốg lạnh lùg cho tâm hồn cứg rắn.
Mỗi bước đi sẽ chắc chắn vữg vàg.
Khi vấp ngã sẽ ko còn đau đớn.
Nở nụ cười trên cả nhữg niềm đau.

Nếu cuộc đời có muôn lần chọn lại
Tôi vẫn chọn người duy nhất đã yêu
Dẫu bít rằng tôi sẽ khóc thật nhiều
Nhưng với tôi như thế là hạnh phúc

Nếu 1 Ngày Tôi Bất Chợt Tan Biến...
Xoá Tan Đi Mọi Dấu Vết Đã Qua...
Như Cơn Gió Thoảg Qua Trời Rất Nhẹ.
Bạn Có Buồn,Có Tìm Kiếm Tôi Không?

‎_Tôi vẫn mong một ngày hạnh phúc
_Tôi vẫn chờ giây phút yêu thương
_Tôi vẫn đợi có một ai đó
_Nói yêu tôi bằng cả trái tim.

Có khi nào trên mặt nước bình yên
pan lại nhớ những ân tình xưa cũ
Có khi nào giữa bạn bè đông đủ
Bạn nao lòng khi thiếu vắng tôi không?

Trái tim ơi, xin lỗi mày nhé!
T ngu khờ,làm mấy lần mày đau.
Mày yên tâm,đây sẽ là lần cuối!
Lệ tuôn rơi,như thế quá đủ rồi.:.!!!

Bao ngày qua tôi âm thầm lặng lẽ
Ngồi 1 mình trong bóng tối cô đơn
Cố gắng quên nhưng sao vẫn nhớ
Có lẽ nào nó đã ngấm vào tim.

Thiếu vắng ai lòng tôi rất nhớ...
Mắt mơ màng nhìn tận đâu đâu...
Bạn bè hỏi: sao mày buồn thế?
Đành mỉm cười khẽ nói "có gì đâu"

Nhớ một người mà không dám nói
Nghĩ đến người mà đau nhói ở trong tim
Cố lạnh lùng để quên đi ký ức
Gắng gượng cười che giấu sự cô đơn .

Ko ở bên cạnh, ko có nghiã là ko yêu.
Ko nc nhiều, ko có nghiã là ko nhớ.
Dù xa nhau nhưg vẫn chug nhịp thở
Dù chẳg gần nhưg vẫn ở trog tim.

Đến 1 lúc nào đó người sẽ hiểu
Tôi iu người bằng tất cả trái tim
Tình iu tôi trao người đầy chân thật
không gian dối mà cũng chẳng đổi thay

Lạnh lẽo cô đơn bởi nhớ người ...
Con tim thổn thức nước mắt rơi
Người hỡi phương xa người có biết
Tôi nhớ đến người nhớ khôn nguôi

Kể từ nay trái tim tôi khép lại
Chẳg mog chờ và chẳg nhớ nhug ai
Để trở về với chíh tôi ngày trước
Sốg một mìh vô cảm k ưu tư

Ai cũng có 1 trái tim biết khóc
Biết giận hờn và trách móc vu vơ
Biết yêu thươg...biết cho và biết nhận
Biết trân trọng...hi vọg và chờ mog.

Ai bán cho tôi 1 nụ cười.
Để tÔi mua được 1 niềm vui.
Lòng bớt cô đơn, tim bớt lạnh.
Giọt lệ không rơi giữa dòng đời.

Muốn quên lắm..nhưng làm sao quên được
1bóng hình tôi đã khắc vào tim
Ng đâu biết bao đêm tôi mất ngủ
Nhớ đến ng mà nước mắt tuôn rơi.

Cười nhiều không phải là vui..
chẳng qua là để chôn vùi nỗi đau
nụ cười không giống như nhau
có khi lệ chảy lòng đau vẫn cười

Người ta nghĩ tôi lòng đầy giả dối
Tôi mỉm cười lặg lẽ
bỏ ngoài tai
Việc tôi làm tôi tự biết đúng sai
Bởi sự thật k thể nhìn bằg mắt

Miệg mỉm cười nhưg
tâm hồn buốt giá?
Khóc trog lòg nhưg mặt vẫn vui tươi?
Giấu nỗi đau 1góc nào sâu thẳm?
Nguyện suốt đời làm 1 kẻ vô tâm?..

Tôi ước rằng mình là con ốc nhỏ
Sống cả đời trong vỏ ốc riêng tôi
Trên cát trắng suốt đời tôi sẽ ngủ
Tâm sự buồn chôn chặt đáy đại dương

‎"Vô kảm?", "vô tâm ", lòng sắt đá!
"Nhắm mắt", "buôg tay", "mặc kệ đời!"
"K iu", "k thươg", "lòg băg já!"
"Lạh lùg", "tàn nhẫn" Lệ chẳng rơi"

Miệng tôi cười ai biết lòng tôi khóc.
Mắt tôi vui ai biết dạ tôi sầu
Trời kg lạnh sao lòng tôi buốt giá?
Phố đông người sao tôi thấy cô đơn?

Muốn chia tay xin người cứ nói
Đừng giả vờ giận dỗi làm chi
Người mượn cớ lòng tôi thay đổi
Nhưng thật sự lòng người mới đổi thay.

Anh chỉ ước một thảo nguyên đầy chó,
Một nông trường bát ngát lá mơ xanh.
Một dãy Trường Sơn trồng đầy Sả ớt.
Một cánh đồng ngút mắt riềng tươi.
Một làng nghề với mắm tôm thơm phức.
Một dòng sông chứa đầy rượu pha cồn.
Để nơi ấy tháng ngày anh tu luyện,
Xa bụi trần và quên lãng bóng hjnh em!

Bởi tôi ngốc nên nhiều đêm thầm khóc.
Khóc cho mìh hay khóc cho ai?
Muốn quên đi sao khóe mắt cay hoài.
Và cứ thế trở thành ng vô cảm.

Tự nhủ lòng mình kô được khóc
Dẫu có buồn cũng phải cố cười lên
Lấy nụ cười che đi dòng nước mắt
Để một ngừơi mãi mãi được bình yên.

Sao bỗng dưng tôi lại chợt muốn khóc
Muốn thét gào cho cả thế gian nghe
Muốn xóa bóng hình em trong kí ức
Muốn em hãy mãi đi thật xa

Sao bỗng dưng tôi lại chợt muốn khóc
Muốn nhớ lại những kỉ niệm xa xưa
Muốn em hãy ở bên tôi mãi mãi
Muốn tình yêu của chúng ta dài lâu

Sao bỗng dưng tôi lại chợt muốn khóc
Vì tôi hiểu em xa tôi thật rồi
Em đã đi theo một hình bóng mới
Để lại nơi đây chỉ tôi với tôi

Sao bỗng dưng tôi lại chợt muốn khóc
Khi em đã hạnh phúc mãi bên người
Khi em đem trái tim tôi đi mãi
Khi em để lại đây bao tiếc nuối

Sao bỗng dưng tôi lại chợt muốn khóc
Muốn... muốn thật nhiều điều đến với tôi
Nhưng đó chỉ là mong ước hư ảo
Vì em chẳng bao giờ đến bên tôi.

Đêm bùn thao thức nghĩ về đâu
Để khóe mi cay đẫm lệ sầu
Tôi đag lạc bc trên nhân thế
Một kiếp con người chẳng ra sao...:

Một lần nữa trái tim này vụn vỡ.
Lặng nín thở để nước mắt thôi rơi.
Có lẽ rằng.....cuộc đời mang số phận.
Luôn bắt tôi chấp nhận sự cô đơn..

Nhớ ai lắm nhưng phải giả lạnh lùng
Làm như chẳng nhớ,chẳng chờ mong
Người ơi khi đóng vai hờ hững
Lòng tôi buồn lắm ai biết không?

Buồn nhiều lắm
Nhưng lòng ko thích nói
Kể làm gì
Chuyện chẳng đáng gì đâu
Cứ âm thầm giấu hết tận trong tim
Để mọi ng thấy ta luôn sống tốt

Đã bao giờ trong phút giây lặng lẽ
Bạn vô tình nhớ những kỉ niệm xưa?
Đã bao giờ trong bóng tối đêm mưa
Bạn thầm ước thời gian quay trở lại?

Là ai đó mang đến tôi hạnh phúc...
Là ai đó tặng tôi chuỗi iu thương...
Là ai đó gieo vào tôi nỗi nhớ...
Rồi lạnh lùng im lặng bước xa tôi.

Tại sao nước mắt lại tràn
Tại sao hy vọng lại càng mất đi
Tại sao uống rượu ngàn ly
Nhưng lại không thể quên đi một người


 ==============================================
Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi
Đứng chìm theo ngọn suối đứng riêng trời
Hơi thở ngọt em một thời phong kín
Nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi?

Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ
Ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau
Hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc
Em bảng đen vôi trắng giết đời nhau

Trăm con bướm bay về chung một ngõ
Suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn
Em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi
Rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm

Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm
Gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
Em mới lớn nên tình như thác gọi
Thương giùm ta thân ngựa đã xa bầy.
 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Có khi nào...nắng ấm giữa cơn giông...

Yêu !!!
... Là chấp nhận buông tay người ấy khi người ấy muốn nắm một bàn tay khác.
Yêu !!!
... Là chấp nhận ra đi khi người ấy không cần mình nữa.
Rồi có lẽ, lại có người sẽ đến với Em
Nói những điều mà ngày xưa Anh từng nói
Chỉ vậy thôi sao tim nghe đau nhói!
Sao lại buồn, khi Em hạnh phúc với ai!
Đã bao giờ Em nhớ tới Anh chưa?
Khi bất chợt mưa chiều bên hiên vắng
Đã bao giờ Em mong Anh như nắng?
Mưa lạnh lùng, nắng vẫn ấm tim Em…
Nếu một mai ai đó bỏ rơi Em
Trong đau khổ, hãy tìm Anh đừng ngại
Anh cầm máu cho tim Em bớt chảy
Vết thương lành, nếu muốn, Em lại đi...
Anh không trách con đường Em đã chọn
Bởi cuộc đời ai cũng có ước mơ
Nhưng Anh giận sao Em vô tình quá
Không một lần dừng lại nghĩ về Anh...
Ngày lại qua, đêm rồi quay trở lại
Kỉ niệm buồn ta sẽ mãi khắc ghi
Bởi một khi ta yêu người thật sự
Hạnh phúc nào rồi cũng đến tương lai…
Nắng ấm áp cố xuyên mây tìm về lối nhỏ
Gió khẽ đưa trên phiến đá xanh rì
Mưa lang thang luồng qua con phố vắng
Anh âm thầm trong nỗi nhớ về Em...
Lửa đã tắt, tàn tro sao cháy lại?
Chia tay rồi, mãi mãi phải lìa xa?
Trời hết mưa, chưa hẳn trời đã nắng!
Kết thúc rồi, chưa hẳn đã hết yêu!!!
Ai cô đơn mới thấy mùa đông lạnh
Từng chia tay mới thấy phút nghẹn ngào
Sống lẻ loi mới thấy đời cô quạnh
Đêm mịt mù mới thấy quý vì sao.
Nếu cuộc đời được một lần chọn lại
Vẫn chọn Em, người duy nhất Anh yêu
Dẫu biết rằng đã khô dòng nước mắt
Nhưng…Em mãi còn…là hạnh phúc trong Anh!
Có những lúc, chợt ngoảnh đầu tiếc nuối
Nhưng thôi đành, phải cất bước xa xăm
Bởi đôi khi ta chỉ nhìn đã biết
Có những điều đã không thuộc về ta...
Giá như mà...
Được chết đi một lúc,
Để xem ai...
Ai thật sự cần mình?
Cắn chặt môi...
Niềm đau tan thành máu,
Nước mắt mềm...
Nhưng cứa nát con tim,
Bước người đi...
Đau xót người ở lại,
Có khi nào...
Nắng ấm giữa cơn giông?
Anh đâu thể bắt trời ngừng mưa khi mây đen kéo đến...
Rồi, đâu thể mang nắng về để xóa vết những cơn mưa…
Anh không thể, trăm ngàn lần không thể
Quên Em đi, để nỗi nhớ dịu êm
Hay cố nhớ, cố tìm trong kí ức
Chút nồng nàn còn sót lại với thời gian.
Và...không thể bức tử một con tim thèm sự sống
Yêu một người không dễ quên được đâu.
Vì Anh biết…
Em còn đang hiển hiện,
Đó là Em và đó chính là yêu!
Nếu...
Em hạnh phúc,
Thì... quên Anh đi nhé!
Nhưng!
Nếu...
Cuộc sống của Em, không vẹn tròn như vậy…
Thì...
Hãy nhớ tới Anh!
Vì...
Ở nơi đây...Anh vẫn còn kiên nhẫn…
Đợi Em quay về!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS